SỨ MỆNH CUỘC ĐỜI – NGUỒN GỐC CỦA ĐỔI MỚI SÁNG TẠO

Mở đầu: Một chuyến đi kéo dài hơn 30 năm

Mùa hè năm 1993, một cậu bé tên Nam vừa kết thúc năm học lớp 4. Khi ấy Nam tròn 10 tuổi. Sau một năm học tập chăm chỉ, ba Minh quyết định đưa Nam ra Nha Trang nghỉ hè.

Đó không phải là một chuyến du lịch xa hoa. Nhưng đối với một đứa trẻ 10 tuổi, đó là cả một thế giới mới.

Năm ấy, Nam đã biết đạp xe hai bánh. Nam đã biết rửa chén phụ giúp gia đình. Những kỹ năng tưởng chừng đơn giản ấy lại là những dấu hiệu đầu tiên của sự trưởng thành, của tinh thần tự lập và trách nhiệm.

Trong ký ức của Nam, Nha Trang năm 1993 là biển xanh, là tiếng sóng, là những ngày rong chơi cùng ba, là những câu chuyện về cuộc sống và tương lai.

Nhưng Nam không hề biết rằng chuyến đi ấy không chỉ đơn thuần là một kỳ nghỉ hè.

Nó là điểm khởi đầu cho một câu chuyện kéo dài hơn ba thập kỷ.

Trong lúc Nam và ba đang ở Nha Trang, mẹ đã trở về Sài Gòn sớm hơn cùng người thân trong gia đình.

Từ Sài Gòn, mẹ viết một bức thư tay gửi ra Nha Trang để báo một tin vui vô cùng đặc biệt:

Mẹ đã mang thai.

Trong bụng mẹ lúc ấy là một sinh mệnh mới.

Một thành viên mới của gia đình.

Một tương lai mới.

Một hành trình mới.

Dù mẹ sử dụng một cái tên khác để gửi thư, nhưng bằng một cách nào đó, những người trong doanh trại nơi ba công tác vẫn biết được nội dung bức thư và chia sẻ niềm vui rằng ba sắp có thêm một người con.

Tin vui ấy đã biến mùa hè năm 1993 trở thành một dấu mốc không thể nào quên.

Và đúng 9 tháng 10 ngày sau, vào ngày 02 tháng 03 năm 1994, Hoàng Long cất tiếng khóc chào đời.

Nếu nhìn lại lịch sử gia đình, chúng ta có thể nói vui rằng:

Một phần câu chuyện của Hoàng Long đã bắt đầu từ chuyến đi Nha Trang năm 1993.

Hơn 30 năm sau

Thời gian trôi qua.

Cậu bé Nam ngày nào đã trở thành người cha.

Năm nay, một điều thú vị xảy ra.

Suboy cũng vừa tròn 10 tuổi.

Đúng bằng tuổi Nam trong mùa hè năm 1993.

Lần này, người đưa đứa trẻ 10 tuổi ra Nha Trang không còn là ba Minh nữa.

Mà là ba Năm.

Một thế hệ mới tiếp nối một thế hệ cũ.

Một chuyến đi mới tái hiện một chuyến đi cũ.

Nhưng đây không chỉ là hành trình du lịch.

Đây là hành trình kết nối quá khứ, hiện tại và tương lai.

Khi đứng trước biển Nha Trang hôm nay, chúng ta có thể tự hỏi:

Điều gì khiến một chuyến đi cách đây hơn 30 năm vẫn còn ý nghĩa?

Điều gì khiến những ký ức ấy vẫn tiếp tục được kể lại?

Điều gì khiến một câu chuyện gia đình có thể trở thành một bài học về đổi mới sáng tạo?

Câu trả lời nằm ở hai chữ:

Sứ mệnh.

Sứ mệnh cuộc đời là gì?

Nhiều người nghĩ rằng sứ mệnh cuộc đời là điều gì đó rất lớn lao.

Phải trở thành doanh nhân tỷ phú.

Phải thay đổi thế giới.

Phải tạo ra công nghệ đột phá.

Thực ra không phải vậy.

Sứ mệnh cuộc đời đơn giản là câu trả lời cho câu hỏi:

“Tôi sinh ra để tạo ra giá trị gì cho người khác?”

Khi con người xác định được sứ mệnh của mình, mọi hành động sẽ có ý nghĩa hơn.

Mọi khó khăn sẽ có lý do để vượt qua.

Mọi quyết định sẽ có kim chỉ nam để lựa chọn.

Đổi mới sáng tạo bắt đầu từ đâu?

Khi nhắc đến đổi mới sáng tạo, nhiều người nghĩ ngay đến công nghệ.

Trí tuệ nhân tạo.

Robot.

Dữ liệu lớn.

Blockchain.

Nhưng thực chất, đổi mới sáng tạo không bắt đầu từ công nghệ.

Đổi mới sáng tạo bắt đầu từ một câu hỏi:

“Làm thế nào để tạo ra điều tốt đẹp hơn?”

Người có sứ mệnh luôn đặt câu hỏi đó.

Người không có sứ mệnh thường chỉ hỏi:

“Làm sao để dễ dàng hơn cho bản thân?”

Sự khác biệt nằm ở động cơ.

Và động cơ quyết định mức độ sáng tạo.

Từ câu chuyện Nha Trang đến bài học đổi mới sáng tạo

Nếu Nam không được ba đưa đi Nha Trang năm 1993, ký ức ấy sẽ không tồn tại.

Nếu mẹ không viết lá thư báo tin vui, câu chuyện ấy sẽ không được kể lại.

Nếu Hoàng Long không ra đời, gia đình sẽ có một lịch sử khác.

Nếu Suboy không quay lại Nha Trang ở tuổi 10, ký ức sẽ dần ngủ quên.

Mỗi thế hệ đã góp một phần vào việc tạo ra một câu chuyện mới.

Đó chính là bản chất của đổi mới sáng tạo.

Đổi mới sáng tạo không phải tạo ra thứ gì đó từ con số không.

Đổi mới sáng tạo là kế thừa những giá trị cũ và tạo thêm giá trị mới.

Ba Minh tạo ra ký ức.

Nam gìn giữ ký ức.

Suboy tiếp tục viết chương mới cho ký ức ấy.

Đó chính là quá trình đổi mới.

Sứ mệnh tạo ra tầm nhìn dài hạn

Người không có sứ mệnh thường chỉ nhìn vài ngày.

Người có mục tiêu nhìn vài năm.

Người có sứ mệnh nhìn nhiều thế hệ.

Ba Minh năm 1993 không thể biết rằng hơn 30 năm sau câu chuyện ấy vẫn còn được kể lại.

Nhưng những gì ông làm đã tạo ra ảnh hưởng vượt xa thời điểm đó.

Đó là sức mạnh của tư duy sứ mệnh.

Khi chúng ta sống vì điều lớn hơn bản thân mình, tác động của chúng ta sẽ kéo dài hơn tuổi đời của chính mình.

Bài học dành cho thế hệ trẻ

Ngày nay, nhiều bạn trẻ hỏi:

“Học ngành gì để thành công?”

“Làm nghề gì để kiếm nhiều tiền?”

“Công nghệ nào sẽ trở thành xu hướng?”

Đó đều là những câu hỏi quan trọng.

Nhưng còn một câu hỏi quan trọng hơn:

“Tôi muốn để lại điều gì cho cuộc đời này?”

Khi trả lời được câu hỏi đó, các em sẽ biết:

  • Nên học gì.
  • Nên làm gì.
  • Nên đầu tư thời gian vào đâu.
  • Nên từ chối điều gì.

Và quan trọng nhất:

Các em sẽ có động lực để sáng tạo không ngừng.

Kết luận

Mùa hè năm 1993 là câu chuyện của một cậu bé 10 tuổi tên Nam.

Mùa hè hôm nay là câu chuyện của một cậu bé 10 tuổi tên Suboy.

Giữa hai chuyến đi ấy là hơn 30 năm lịch sử gia đình.

Nhưng sâu xa hơn, đó là minh chứng cho một quy luật rất quan trọng:

Con người chỉ thật sự đổi mới sáng tạo khi biết mình đang sống vì điều gì.

Sứ mệnh không chỉ giúp chúng ta định hướng tương lai.

Sứ mệnh còn giúp chúng ta nhìn thấy ý nghĩa trong quá khứ, hành động mạnh mẽ trong hiện tại và kiến tạo giá trị cho các thế hệ mai sau.

Vì vậy, câu hỏi quan trọng nhất không phải là:

“Bạn thông minh đến đâu?”

Mà là:

“Bạn muốn dùng sự thông minh của mình để phục vụ sứ mệnh gì?”

Khi tìm được câu trả lời cho câu hỏi đó, đổi mới sáng tạo sẽ không còn là một kỹ năng.

Nó sẽ trở thành một cách sống.